Artikeldatentabelle

Matthew

Kapitel 20

Protestant · ASV

Übersetzungen vergleichen

Beide Spalten folgen demselben Buch, Kapitel und Vers.

ASVAmerican Standard Version (1901)

1For the kingdom of heaven is like unto a man that was a householder, who went out early in the morning to hire laborers into his vineyard.

2And when he had agreed with the laborers for a shilling a day, he sent them into his vineyard.

3And he went out about the third hour, and saw others standing in the marketplace idle;

4and to them he said, Go ye also into the vineyard, and whatsoever is right I will give you. And they went their way.

5Again he went out about the sixth and the ninth hour, and did likewise.

6And about the eleventh hour he went out, and found others standing; and he saith unto them, Why stand ye here all the day idle?

7They say unto him, Because no man hath hired us. He saith unto them, Go ye also into the vineyard.

8And when even was come, the lord of the vineyard saith unto his steward, Call the laborers, and pay them their hire, beginning from the last unto the first.

9And when they came that were hired about the eleventh hour, they received every man a shilling.

10And when the first came, they supposed that they would receive more; and they likewise received every man a shilling.

11And when they received it, they murmured against the householder,

12saying, These last have spent but one hour, and thou hast made them equal unto us, who have borne the burden of the day and the scorching heat.

13But he answered and said to one of them, Friend, I do thee no wrong: didst not thou agree with me for a shilling?

14Take up that which is thine, and go thy way; it is my will to give unto this last, even as unto thee.

15Is it not lawful for me to do what I will with mine own? or is thine eye evil, because I am good?

16So the last shall be first, and the first last.

17And as Jesus was going up to Jerusalem, he took the twelve disciples apart, and on the way he said unto them,

18Behold, we go up to Jerusalem; and the Son of man shall be delivered unto the chief priests and scribes; and they shall condemn him to death,

19and shall deliver him unto the Gentiles to mock, and to scourge, and to crucify: and the third day he shall be raised up.

20Then came to him the mother of the sons of Zebedee with her sons, worshipping him, and asking a certain thing of him.

21And he said unto her, What wouldest thou? She saith unto him, Command that these my two sons may sit, one on thy right hand, and one on thy left hand, in thy kingdom.

22But Jesus answered and said, Ye know not what ye ask. Are ye able to drink the cup that I am about to drink? They say unto him, We are able.

23He saith unto them, My cup indeed ye shall drink: but to sit on my right hand, and on my left hand, is not mine to give; but it is for them for whom it hath been prepared of my Father.

24And when the ten heard it, they were moved with indignation concerning the two brethren.

25But Jesus called them unto him, and said, Ye know that the rulers of the Gentiles lord it over them, and their great ones exercise authority over them.

26Not so shall it be among you: but whosoever would become great among you shall be your minister;

27and whosoever would be first among you shall be your servant:

28even as the Son of man came not to be ministered unto, but to minister, and to give his life a ransom for many.

29And as they went out from Jericho, a great multitude followed him.

30And behold, two blind men sitting by the way side, when they heard that Jesus was passing by, cried out, saying, Lord, have mercy on us, thou son of David.

31And the multitude rebuked them, that they should hold their peace: but they cried out the more, saying, Lord, have mercy on us, thou son of David.

32And Jesus stood still, and called them, and said, What will ye that I should do unto you?

33They say unto him, Lord, that our eyes may be opened.

34And Jesus, being moved with compassion, touched their eyes; and straightway they received their sight, and followed him.

VCBVietnamese Contemporary Bible

Ẩn Dụ về Công Nhân Vườn Nho

1“Nước Trời giống như người chủ vườn nho, sáng sớm đi mướn công nhân về hái nho trong vườn.

2Chủ thỏa thuận trả mỗi ngày một đồng bạc, và đưa họ vào vườn làm việc.

3Vài giờ sau, chủ ra phố, thấy một số người đang đứng chờ xin việc làm.

4Chủ bảo: ‘Vào vườn tôi hái nho, tôi sẽ trả tiền công sòng phẳng cho!’

5Khoảng mười hai giờ trưa và ba giờ chiều, chủ lại mướn thêm công nhân như trước.

6Độ năm giờ chiều, chủ lại ra phố, thấy còn một số người đứng đó, liền hỏi: ‘Sao hôm nay các anh không làm việc?’

7Họ đáp: ‘Vì không ai mướn chúng tôi.’ Chủ bảo: ‘Vào vườn tôi hái nho!’

8Đến tối, chủ bảo quản gia gọi công nhân vào lãnh tiền, người vào làm sau được phát trước.

9Bắt đầu, người làm từ năm giờ chiều vào, mỗi người lãnh được một đồng bạc.

10Lần lượt đến người làm từ sáng sớm, tưởng sẽ được nhiều hơn, nhưng mỗi người cũng lãnh được một đồng bạc.

11Nhận tiền xong, họ phản đối:

12‘Mấy người đến sau chỉ làm có một giờ, sao chủ trả cho họ bằng chúng tôi? Chúng tôi phải làm việc vất vả và phơi nắng suốt ngày!’

13Nhưng chủ trả lời: ‘Này bạn, tôi chẳng xử tệ với bạn đâu! Chính bạn đã thỏa thuận làm việc mỗi ngày một đồng bạc.

14Cầm tiền về đi! Chẳng qua là tôi muốn trả cho mấy người đến sau bằng bạn.

15Chẳng có gì trái lẽ khi tôi sử dụng tiền tôi theo ý muốn. Hay bạn nổi lòng ganh tị thấy tôi tử tế rộng rãi với họ sao?’”

16Chúa kết luận: “Người đầu lui lại hàng cuối và người cuối vượt lên hàng đầu là thế.”

Chúa Giê-xu Lại Báo Trước Sự Chết của Ngài

17Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Chúa Giê-xu đem riêng mười hai sứ đồ ra một nơi, cho họ biết những việc sắp xảy ra.

18Chúa phán: “Hãy lắng nghe, chúng ta sẽ lên Giê-ru-sa-lem, Con Người sẽ bị phản bội, nộp cho các thầy trưởng tế và các thầy dạy luật, họ sẽ lên án xử tử Ngài.

19Rồi họ sẽ giao nộp Ngài cho chính quyền La Mã; người La Mã sẽ chế giễu, đánh đập và đóng đinh Ngài vào cây thập tự. Nhưng đến ngày thứ ba, Ngài sẽ sống lại.”

Chúa Giê-xu Dạy về Sự Phục Vụ Người Khác

20Mẹ của Gia-cơ và Giăng, con trai Xê-bê-đê đem hai con mình đến gần Chúa, quỳ lạy Ngài để xin một ân huệ.

21Chúa hỏi: “Bà muốn xin gì?” Bà thưa: “Xin Chúa cho hai con tôi được ngồi bên phải và bên trái ngai của Chúa trên Nước Trời.”

22Chúa đáp: “Bà không hiểu điều bà cầu xin!” Rồi Ngài quay lại hỏi Gia-cơ và Giăng: “Các con có thể uống chén mà Ta sắp uống không?” Họ liền đáp: “Thưa Thầy, chúng con uống được!”

23Chúa Giê-xu dạy: “Các con sẽ uống chén Ta. Nhưng việc ngồi bên cạnh Ta, Ta không có quyền định đoạt, vì những chỗ ấy dành cho những người Cha Ta lựa chọn.”

24Mười sứ đồ kia rất bực tức khi hay được điều Gia-cơ và Giăng cầu xin.

25Nhưng Chúa gọi họ đến dạy bảo: “Các con biết vua chúa các dân tộc nước ngoài cai trị rất tàn ác, và bọn quan lại cũng đua nhau hà hiếp dân chúng.

26Nhưng giữa các con, không ai làm điều đó. Trái lại, ai muốn làm lớn phải làm tôi tớ người khác.

27Ai muốn lãnh đạo phải làm nô lệ cho anh chị em.

28Các con nên bắt chước Con Người, vì Ta đến trần gian không phải để cho người phục vụ, nhưng để phục vụ người, và hy sinh tính mạng cứu chuộc nhiều người.”

Chúa Giê-xu Chữa Lành Hai Người Khiếm Thị

29Khi Chúa Giê-xu và các môn đệ rời thành Giê-ri-cô, một đoàn dân đông đi theo Ngài.

30Có hai người khiếm thị đang ngồi bên lề đường, nghe Chúa Giê-xu đi ngang qua, liền kêu lớn: “Lạy Chúa, Con Vua Đa-vít, xin thương xót chúng con!”

31Đoàn dân quở hai người khiếm thị, bảo không được la lối om sòm, nhưng hai người lại kêu lớn hơn: “Lạy Chúa, Con Vua Đa-vít, xin thương xót chúng con!”

32Chúa Giê-xu dừng bước, cho gọi họ đến và hỏi: “Các anh muốn Ta giúp gì đây?”

33Họ thưa: “Lạy Chúa, xin cho mắt chúng con được sáng!”

34Chúa Giê-xu thương xót họ và sờ mắt hai người. Lập tức mắt họ được sáng, họ liền đi theo Chúa.

Vers in die Zwischenablage kopiert